Có ai đang trong tình trạng như bạn này không, chắc đa phần là sinh viên nhỉ :

Các bác ơi, em ra trường đi làm kế toán được gần 1 năm trời rồi mà lương lậu chán quá. Cả tháng đi làm đến lúc nhận tiền lương chưa làm được việc gì đã hết. Có ai như em ko??? Lương em có 2,5 triệu chẳng phụ cấp cái ma gì các bác ạ. Chán và Em muốn out quá mà giờ đi tìm việc họ cứ đòi kinh nghiệm phải thế này, phải thế kia. Ôi cái cuộc đời này…

Chúng ta phải phân tích lời than vãn này sâu sắc 1 chút, tất nhiên chỉ theo góc nhìn cá nhân, không có ý phê phán hay chê bai gì vì nhiều khi bạn chỉ than (có thể chưa chia sẻ hết tất cả thông tin bạn này đã trải) nên chê bai hay gì gì đó vẫn còn quá thiếu thông tin. Như bạn này nói thời gian làm việc ở đây đã được 1 năm, tuy nhiên tôi quan niệm thời gian làm việc dài hay ngắn nó không biểu trưng cho năng lực cũng như trình độ chuyên môn và hiệu suất của bạn, chỉ đơn giản rằng đó là thời gian bạn làm việc , dài hay ngắn không quan trọng.

Thông thường nếu xét theo suy nghĩ của 1 doanh nghiệp phải trả lương cho nhân viên thì luôn muốn doanh nghiệp của mình phải kinh doanh có lãi (tôi không nói doanh nghiệp nào cũng vậy) cho nên :

  • Họ sẽ xem xét công việc của  bạn đem lại bao nhiêu tiền cho doanh nghiệp ? Khối lượng bất cứ 1 công việc nào (kế toán, bảo vệ, lái xe…) trong 1 doanh nghiệp bao giờ cũng được thể hiện qua các số đo liên quan tới thời gian (manhour, manday…) và kiểu gì cũng quy ra thành tiền theo tỉ lệ (cost rate) của từng vai trò, vị trí công việc trong doanh nghiệp.
  • Khả năng của bạn là như thế nào khi so sánh với mức lương đó có xứng đáng hay không ?
  • Nếu 2 điều kiện trên đều đã chứng tỏ giá trị của bạn lớn hơn , kết quả công việc đem lại lợi ích nhiều hơn so với chi phí bạn bỏ ra thì tốt nhất bạn nên rời khỏi doanh nghiệp đó vì họ không đánh giá đúng năng lực của bạn.
  • Số phận chúng ta là thứ có thể làm chủ được , không nên cứ ngồi than vãn mà phải làm khác đi. Phải giỏi hơn nữa đem lại lợi ích cho DN và ngồi xuống mà nói với chủ DN rằng “tôi có khả năng, tôi xứng đáng nhận được nhiều lợi ích hơn thế , tôi muốn tăng lương” 

Chia sẻ của thanh viên Hai2hai (webketoan.com)

Xem thêm thực trạng tìm kiếm việc làm hiện nay của sinh viên : “Mối tình đầu” chỉ để lấy kinh nghiệm

Tôi chia sẻ ngắn gọn với bạn câu chuyện của chính tôi ,ngày ấy tôi mới đi làm việc nếu xét về năng lực ở vị trí đó tôi ở mức cơ bản nhưng cũng nhiều lần tự hỏi tại sao ngày ngày tôi làm tôi vẫn nghe sếp nói có dự án đổ về, có tiền có lợi ích cho công ty ấy thế mà lương vẫn không tăng lên được bao nhiêu, tôi cảm thấy hơi bất công và không thỏa mãn. Sau này khi tôi nghỉ việc ở công ty bởi vì sức khỏe và cảm thấy không đáp ứng được yêu cầu của sếp, tôi vẫn có chút gì đó không phục, phải chi họ trả cho tôi lương cao hơn 1 chút nữa tôi sẽ cố gắng làm nhiều hơn. Nhưng mãi một thời gian sau này tôi mới hiểu, tất nhiên chỉ xét ở góc độ nhìn nhận cá nhân (chứ không xét đến yếu tố tổng quan như công ty, chế độ, sếp, đồng nghiệp…) rằng lợi ích tôi mang lại không có ít thì nhiều nhưng nó vẫn không là gì so với lợi ích những người làm cùng tính chất công việc của tôi, có thể nói họ làm hiệu quả hơn tôi, mang lại nhiều lợi ích hơn cho DN rất rất nhiều với chỉ 1 mức lương như tôi. Vì sao tôi nhận ra ư ? vì bây giờ tôi làm việc hiệu quả hơn rất nhiều so với hồi trước mà lương ban đầu cũng vậy (ăn theo doanh số thì lương đâu ra mà lắm ^^!).

Vậy nên DN đòi hỏi nhiều khi có cái lý của họ, khi đó bạn phải nhìn nhận lại bản thân mình , nếu chưa ổn thì sao không vui vẻ làm việc, tiết kiệm để nâng cao trình độ . Bạn than chán cũng chẳng ích gì vì hiện thực thì tàn nhẫn như vậy đấy. Kể ra thật vô lý khi bạn không học nhiều, không kinh nghiệm mà cũng chẳng đủ nuôi sống bản thân trong doanh nghiệp mà mong muốn lương bổng cao bằng những người có kinh nghiệm, trình độ… khác. lương như bạn than vãn ở trên bản thân tôi nghĩ vẫn có thể tiết kiệm được 1 ít vì trước đây tôi cũng tiêu xài dữ lắm nghĩ rằng không mua có cái này, không có cái kia làm sao mà sống sau này tôi mới ngộ ra có những thứ chẳng cần thiết mà chúng ta cứ phải tiêu xài vì bản thân mình muốn chứ nhiều khi chẳng cần, quần áo, giày dép, nội thất, xe cộ…. tất nhiên đối tượng mình muốn nói ở đây là sinh viên mới ra trường, chưa gánh vác nhiều về trách nhiệm với gia đình, vợ chồng, con cái….

Có thể tham khảo(sưu tầm) 1 trong nhiều trường hợp còn thê thảm hơn bạn này để hiểu và bớt chán nản hơn :

 luong thap

  1. Khi mình vừa mới ra trường 10 năm trước: Vào một Công ty mà nhân viên cứ một đến hai tháng là lại thay đổi hàng loạt với tiêu chí là tháng đầu thử việc không lương => mình vẫn chịu khó làm cật lực mặc dù nghèo đói vay mượn khắp nơi.
    Tháng 2 lương cơ bản bậc Đại học + các loại phụ cấp: 400.000 đ. => làm cật lực
    Tháng 3 Tổng thu nhập : 700.000 đ = lương kế toán Tổng Hợp thời bấy giờ => vẫn làm việc cật lực.
    Tháng 04 cả phòng đề nghị với sếp tăng lương nếu không thì nghỉ do mọi việc trong công ty phòng mình đều phải lo hết lương không đủ chi phí => tăng lên mức lương 2 triệu => làm còn cật lực hơn trước nữa. 1 năm sau mình nghỉ việc Công ty vì môi trường quá tồi tệ dù thu nhập lúc đó mức 2,5 tr/tháng và có thể kiểm thêm cũng là cao so với người làm thuê thời giá bấy giờ.
    Túm lại là bạn còn trẻ thì hãy cố gắng hết sức học hỏi để có bổ sung kiến thức => có nhiều sự lựa chọn hơn mình. Tự mình nghẫm lại mà vươn lên thôi.<lostly-webketoan>
  2. em học trung cấp nên e vừa mới tốt nghiệp, e tốt nghiệp loại khá nên bầy h e chuẩn bị thi và học liên thông. e đi làm kế toán khi e còn chưa ra trường nên nhiều vấn đề’ có thể nói là bỡ ngỡ. Nhưng vấn đề là vi chưa tốt nghiệp trung cấp, hơn nữa lại chưa có bằng cấp nên lương của e chỉ có 1,5tr/tháng. Thật sự ban đầu mới đi làm e thật sự rất áp lực, kai j cũng mới mà công việc thi lạ lẫm. Phải mất 1 time e mới tạm thời làm quen được. Thật sự đi làm mới biết áp lực là thế nào chứ đi học biết j đâu, giám đốc lại khó tính nữa chứ, lại càng áp lực hơn. <chik1991>
  3. Tôi cũng từng lãnh một tháng lương 400.000đ/tháng và cũng từng lãnh mức tiền lương 40.000.000đ/tháng. Nhưng đúng như ông cha ta ngày xưa có nói tiền nào của đó. Bạn phải đổ mồ hôi, thậm chí cả máu để có được mức thu nhập tương xứng. Bạn làm việc không có ngày nghỉ, họp hành liên miên, gia đình bạn chỉ biết bạn đi làm vào lúc 8g sáng chứ không biết bạn về nhà lúc mấy giờ khuya. Con bạn đi học khi bạn chưa dậy, bạn về nhà thì nó ngủ mất…và cuối cùng bạn chợt nhận ra là Lương cao, thu nhập lớn nhưng cái giá phải trả là sự trống vắng về tình cảm, về sự chia sẻ, về con cái, về gia đình giá đó quá đắt. Nhưng rồi bạn sẽ cảm thấy áp lực quá nặng và bạn sẽ phải quyết định? Tiếp tục nhận mức lương cao áp lực nặng nề hay trở về với mức lương thấp mà đầu óc được thoải mái . Mình làm việc để sống hay sống để làm việc. <Khuatquangthin-webketoan>

Xem thêm bài Có nên làm kế toán ở công ty siêu nhỏ với khoản lương bèo bọt hay không